Của lo, có ai biết… lo?
“Của
biếu là của lo…”, lời tiền nhân trong truyện cổ tích cho đến nay vẫn luôn
nóng hổi tính thời sự mỗi khi Tết đến, Xuân về.
Trong dòng người, xe hối hả việc mua sắm
chuẩn bị Tết không ít người mang những “của lo” để gửi gắm tới những địa chỉ có
thể… lo giùm.
Dân gian thật tinh khi gắn 2 từ “biếu” với “xén” thành cụm động từ “biếu xén”. Đã biếu thì phải xén, không xén thì sao có để biếu. Với mỗi cán bộ, công chức chỉ trông vào nguồn thu nhập chân chính, muốn tặng quà người thân, họ hàng thì biếu chỗ nọ cũng phải xén chỗ kia. Nếu muốn biếu cấp trên một món quà giá trị liệu chỉ xén từ đồng lương ít ỏi là đủ?
Cha mẹ khi được con cháu có
biếu chút quà mọn, nhận rồi cũng không khỏi tâm lí cần làm cái gì đó đáp lại
với suy nghĩ “có đi có lại mới toại lòng nhau”.
Vậy thì khi một người có
chức, có quyền nhận món quà từ cấp dưới, người chịu sự ảnh hưởng bởi những
quyết định của mình liệu có thoát khỏi tâm lí phải làm điều gì đó cho “toại
lòng”, nhất là với món quà giá trị rất… không bình thường? “Quà biếu” như trong
vụ án Trịnh Xuân Thanh với chiếc va li chứa hàng chục tỉ đồng thì không thể coi
là món quà mà đó chính là đồng tiền tham ô dùng để hối lộ!
Người đủ dũng khí mới từ chối được những món quà khủng
Của biếu không bình thường
khó có được từ nguồn thu nhập bình thường và rất dễ là những thứ “không sạch”.
Người nhận món quà không sạch thì bàn tay khó giữ được sạch sẽ mà hệ quả trước
tiên là dễ chấp nhận sự sai phạm rồi đến trực tiếp vi phạm. Phát biểu tại hội
nghị T.Ư 6 (khóa XII), Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhắc: “Đề nghị từng Ủy
viên Ban Chấp hành Trung ương và mọi cán bộ, đảng viên, công chức cần thường
xuyên tu dưỡng, rèn luyện, thường xuyên tự soi, tự sửa, tự răn mình, tránh xa
những cám dỗ vật chất, tham vọng, tránh đi vào vết xe đổ…”.
Trong hàng loạt cán bộ cao
cấp vi phạm pháp luật, bị truy tố đã và đang được xét xử hiện nay thì một số đã
vi phạm từ khá lâu, trong thời gian dài nhưng vẫn bình an và thăng tiến. Phải
chăng sự sai trái đã được dung túng bởi cấp trên của họ cũng có những bàn tay
“dính chàm”?
Để bàn tay không “dính
chàm”, mỗi cán bộ, công chức cần có dũng khí vượt qua cám giỗ vật chất và biết
trọng nhân cách hơn tiền bạc. Trong cuộc đời một con người, thứ để lại quý giá
nhất là danh thơm, tệ nhất là tai tiếng lưu truyền và tiền của cũng chẳng thể
mang theo./.
Đinh Hoàng
Bài bình luận đăng Báo Người cao tuổi ngày 11 tháng 1 năm 2018
|
Thứ Tư, 10 tháng 1, 2018
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét